Đón Xuân Trong Viện Dưỡng Lão

Sau biến cố Tháng Tư 1975, hơn một triệu người Việt đã rời bỏ quê hương đi tìm Tự Do. Tại những quốc gia họ sinh sống, thế hệ thứ nhất bây giờ là các vị cao niên và không ít người đang già nua bệnh hoạn và phải sống trong các viện dưỡng lão.
Hiền Vy, thông tín viên RFA
2012-01-18
Email
Ý kiến của Bạn
Share
In trang này
Đại diện  Nhóm Hương Từ giới thiệu chương trình văn nghệ giúp vui cho các vị cao niên tại trung tâm Westwood, Houston nhân dịp Tết Nhâm Thìn
Đại diện Nhóm Hương Từ giới thiệu chương trình văn nghệ giúp vui cho các vị cao niên tại trung tâm Westwood, Houston nhân dịp Tết Nhâm Thìn
Photo HienVy RFA
Thế hệ thứ 2 bây giờ nhiều người thành công trong xã hội, họ sống và làm việc như người bản xứ nên ít có thì giờ để lo cho ông bà cha mẹ. Trong những ngày cận Tết, tại Houston nhiều nhóm trẻ thuộc thế hệ thứ hai cũng không quên các vị cao niên đang sống cô đơn trong những nhà dưỡng lão. Một trong các nhóm thiện nguyện là  Nhóm Hương Từ đã làm tiệc và trình diễn văn nghệ giúp vui  cho những người cao niên "Ăn Tết" Nhâm Thìn.

Tâm sự mộc mạc và cảm động của tuổi già


Trong tiếng trống dồn dập của đoàn Lân Nữ chùa Viên Thông trình diễn để giúp vui cho các vị cao niên tại trung tâm Westwood, nằm trong vùng Tây Nam thành phố Houston, ông Nguyễn tâm sự là ông rất thoải mái được sống ở đây:

"Hôm nay đoàn Lân Huyền Quang đến giúp vui trong dịp Tết Nguyên Đán. Nói chung thì ông bà nào bị bịnh thì mới vô đây. Kể ra thì trong này từ ban giám đốc cho đến nhân viên, họ chăm sóc kỹ càng lắm, từ thuốc men, ăn uống, khám sức khỏe. Tất cả mọi cái đều tốt hết. Gia đình tôi ở gần đây. Con cái qua bên này hết. Hồi trước tôi đi ở tù Cộng sản 8 năm, thành ra được đi theo diện HO. Tôi 83 tuổi rồi, ở đây được 2 năm rồi. Tôi thấy ở đây thoải mái lắm."
Tất cả mọi cái đều tốt hết. Gia đình tôi ở gần đây. Con cái qua bên này hết. Hồi trước tôi đi ở tù Cộng sản 8 năm, thành ra được đi theo diện HO. Tôi 83 tuổi rồi, ở đây được 2 năm rồi.

Nhưng cũng có nhiều vị cao niên buồn bã vì người nhà không thăm viếng thường xuyên. Với số tuổi gần một
Đoàn Lân Nữ chùa Viên Thông trình diễn giúp vui cho các vị cao niên. Photo HienVy RFA
Đoàn Lân Nữ chùa Viên Thông trình diễn giúp vui cho các vị cao niên. Photo HienVy RFA Photo HienVy RFA
thế kỷ, bà Hoàng cho biết là bà có con cháu tại ngay Houston. Bà nhắc đến tên của người con trai vài lần rồi than phiền là trái cây cứng quá, bà không dùng được :

"Thích chứ, ăn gì cũng được nhưng cái này cứng quá thì không ăn được. Tôi 97 tuổi chứ ít sao."

Trong khi đó bà Thiệp đang dùng những thực phẩm đặc biệt Tết do nhóm Hương Từ của Chùa Việt Nam mang vào, thì lại cho rằng cuộc sống tại nhà dưỡng lão rất vui, làm bà không nhớ nhà vào dịp Tết đến:

"Tôi ở đây lâu lắm rồi. Tôi ăn bánh Tét thích lắm. Ở đây vui quá rồi nên tôi không còn nhớ Việt Nam nữa."


Ngồi bên cạnh là chồng của bà, thì lại nói là ông có nhớ Việt Nam nhưng vì trung tâm Westwood có nhiều đồng hương nên dù ai cũng già và bệnh tật nhưng lại vui:

"Nhớ chứ nhưng ở đây mình bệnh hoạn, ở chung với nhau nó có cái tình gần gũi. Tuy cũng nhớ (Việt Nam) nhưng được gần gũi đồng hương.

"Tôi ở đây được một năm ba bốn tháng rồi. Mỗi lần Tết là có tổ chức múa Lân. Năm ngoái cũng có rồi đến năm nay nữa. Tôi rất thích. Tết thì có sinh hoạt vui còn hằng ngày thì những người ở đây gần gũi với nhau. Giờ ăn, giờ chơi, hay là nhiều lúc người Việt Nam tập trung sinh hoạt với nhau. Có các tổ chức sinh hoạt đoàn thể, các chùa, nhà thờ đều đến đây giúp"


Ông Thiệp cũng cho biết là sau khi vợ bị tai biến mạch máu não thì bà được đưa vào trung tâm này và ông cũng xin vào ở với bà, mặc dù ông bà có con và có nhà cửa: 
Tôi là người đạo Phật, có sao tôi nói vậy; đây họ chỉ đến dịp Tết mà thôi. Họ chỉ mang niềm vui trong một khoảng thời gian ngắn gọn thôi. Nhưng có một nhà thờ Tin Lành thì mỗi thứ Tư họ đến. Khi đến thì họ đem soup lại họ cho, họ đan áo họ cho. Họ là những người thiện nguyện.

"Hai vợ chồng tôi cùng ở trong này có Medicaid giúp trả tiền. Nếu không có medicaid thì phải trả nặng lắm. Mỗi ngày cũng phải 500 dollars. Chúng tôi được ở chung một phòng.

Tôi có 4 người con trai ở đây, lớn hết rồi. Tôi vào ở đây nhưng hai vợ chồng tôi có nhà riêng. Đi thì đóng cửa lại. Vô đây nhưng mỗi tuần thì về tắm rửa, giặt dũ quần áo tại nhờ tui không bị bịnh nặng, chỉ cao máu thôi. Chứ vợ tôi thì bị nặng không đi được. Vợ tôi bị stroke."


Các vị cao niên tại trung tâm Westwood đang dùng bữa ăn trưa. Photo HienVy RFA
Các vị cao niên tại trung tâm Westwood đang dùng bữa ăn trưa. Photo HienVy RFA Photo HienVy RFA
Viện dưỡng lão Westwood có khoảng 70% người thường trú là người Việt. Trong số những người xem văn nghệ do nhóm Hương Từ trình diễn giúp vui, bà Lành chia sẻ rằng sau khi bị bệnh, chồng bà được vào ở trung tâm này, đến nay là 4 năm. Bà cũng đã phải về hưu non để mỗi ngày vào chăm sóc ông. Bà nói rằng, với người bị bệnh thì các buổi giúp vui văn nghệ trong dịp lễ Tết không thiết thực lắm:
Thí dụ như người nhà không đến đây thăm viếng thì người đó không đuợc sự chăm sóc. Người Mỹ họ không có ép buộc ai gì cả thành ra nếu có người không chịu ăn thì họ không chờ, họ đút vài muỗng không ăn thì thôi. Thành ra người đó bị đói

"Họ cũng có niềm vui chứ không phải không, như hiện giờ thì cũng mang lại niềm vui nhưng thật ra thì những người bị Alzheimer (bệnh lẫn) thì cũng chẳng có cái gì làm cho họ cảm thấy thoải mái đâu, như chồng tôi thì trong giây phút này, nửa tiếng, một tiếng đồng hồ, thì anh ấy ngồi cười tí xíu vậy thôi. Sau đó thì trở lại trạng thái cũ. Những người này không phải đến đây thường.

Tôi là người đạo Phật, có sao tôi nói vậy; đây họ chỉ đến dịp Tết mà thôi. Họ chỉ mang niềm vui trong một khoảng thời gian ngắn gọn thôi. Nhưng có một nhà thờ Tin Lành thì mỗi thứ Tư họ đến. Khi đến thì họ đem soup lại họ cho, họ đan áo họ cho. Họ là những người thiện nguyện. Và các Cha thì đến mỗi thứ Bảy và Chủ nhật làm Lễ cho những người không đi nhà thờ được. Đó là thường xuyên về mặt tinh thần"  


Bà Lành cũng cho biết thêm là gia đình cần thăm viếng thường xuyên người nhà đang ở trong những trung tâm cao niên để họ được chăm sóc kỹ lưỡng hơn:
Với người Việt Nam thì mình thấy rất là tội tại vì theo lối sống Việt Nam thì khi cha mẹ già con cái phải săn sóc. Nhưng ở xứ này thì mình cũng phải thông cảm. Đôi lúc con cái phải đi làm nhiều giờ quá, để ông bà ở nhà không có người chăm sóc thì đây là nơi tốt cho các Bác, có y tá săn sóc

"Thí dụ như người nhà không đến đây thăm viếng thì người đó không đuợc sự chăm sóc. Người Mỹ họ không có ép buộc ai gì cả thành ra nếu có người không chịu ăn thì họ không chờ, họ đút vài muỗng không ăn thì thôi. Thành ra người đó bị đói"

Trong tiếng ca lời nhạc mừng Xuân đang đến, một cô trong nhóm Hương Từ cũng ngậm ngùi chia sẻ cảm thông với những người con không có sự lựa chọn nào khác hơn là phải gửi cha mẹ già vào viện dưỡng lão:

"Với người Việt Nam thì mình thấy rất là tội tại vì theo lối sống Việt Nam thì khi cha mẹ già con cái phải săn sóc. Nhưng ở xứ này thì mình cũng phải thông cảm. Đôi lúc con cái phải đi làm nhiều giờ quá, để ông bà ở nhà không có người chăm sóc thì đây là nơi tốt cho các Bác, có y tá săn sóc.

Lúc nào các Bác cũng có người trông nom, còn như ở nhà nếu con cái đi làm suốt ngày phải để các Bác ở nhà, hay mình thuê một người chăm sóc mà họ không phải là y tá lỡ có chuyện gì xảy ra thì không được tốt như ở đây. Nơi đây thì quá tốt."


Hiền Vy tường trình từ Houston

Theo dòng thời sự:

Xem toàn trang